xe dap

.

MỘT THỜI CẦN THƠ

I. CẦN THƠ NIỀM NHỚ

.
1.
Cần Thơ tôi nhớ lắm
Cần Thơ kẻ “cơ thần” [1]
Cần Thơ ven sông Hậu
Cần Thơ tuổi thanh xuân
.
Cần Thơ Phan Thanh Giản
Ngôi trường bạn thân quen
Cần Thơ Đoàn Thị Điểm
Ngôi trường của tình nhân
.
Đón đưa giờ tan học
Quán chè băng ngang đường
Ly chè ngọt đậu ván
Líu lo lời yêu thương
.
Nhớ con đường Cái Răng
Nhớ ngôi trường đại học
Cần Thơ phân khoa Luật
Giảng đường khu Văn khoa
.
Ai điệu đà cận mắt
Lụa cúc nghiêng chiều tà
Mắt liếc môi son mỉm
Chết điếng người đợi chờ
.
Đêm Ninh Kiều đèn mờ
Công viên kẻ lại qua
Bạn gặp đùa vui hỏi
Ai bên cạnh vậy ta?
.
Làm sao mà quên được?
Câu mời gọi thiết tha
Cô bán mía duyên dáng
– Mía lau ngọt lắm nha!
.
2.
Bao năm rồi xa xứ
Từ cuộc thế bể dâu
Lá đời bay vạn nẻo
Cuồng nộ cơn ba đào!
.
Mang theo hồn thơ cổ
Thống trầm niềm quê hương
“Cùng một lứa bên trời
Khóc kiếp đời lận đận” [2]
.
Đêm đông miên vắng nguyệt
Huơ tay ôm chăn nhàu
“Trăng đâu mà vấn hỏi”
Cần Thơ tôi ra sao?
.
Tha hương còn gì đâu?
Ngoài chút nhớ ngọt ngào
Cần Thơ thời yêu dấu
Biết làm sao làm sao?
.
3.
Cần Thơ tôi nhớ lắm
Bè bạn một thuở nao
Cố nhân tôi nhớ lắm
Ngôi trường, quán chè nào
.
Cần Thơ tôi nhớ lắm
“Đêm không ngủ” xôn xao
Lời ca bừng ánh lửa
Môi son đỏ tình nào
.
“Nếu là chim, tôi sẽ là loài bồ câu trắng
Nếu là hoa, tôi sẽ là một đóa hướng dương
Nếu là mây, tôi sẽ là một vầng mây ấm
Nếu là người, tôi sẽ chết cho quê hương” [3]
.
4.
Tôi mất rồi Cần Thơ
Từ ngày đổi màu cờ
Lưu vong đời cơm áo
Xuân thu mòn mộng mơ!
.
Bạn bè giờ ra sao?
Cố nhân ơi phương nào?
Chong đêm hồn cố lý
Nhớ Cần Thơ có nhau
.
Đêm mắt đầy cô lữ
Nến lệ khóc nguyệt mờ
Vọng Cần Thơ một thuở
Điệp khúc trầm thống đau!
.
Lữ khách đêm giá lạnh
Ôm Cần Thơ vào lòng
Hồn Cần Thơ hoài ấm
Thiên thu vẫn mãi không …
……….
[1] Xứ Thủ Đức năm canh thức đủ/Kẻ cơ thần trở lại Cần Thơ/Tương tư hồn mộng dật dờ/Đành nào em nỡ buông lờ quên nơm- Ca dao
[2] Đồng thị thiên nhai luân lạc nhân/ Cùng một lứa bên trời lận đận – Bạch Cư Dị/ Phan Huy Thực
[3] Tự Nguyện – Nhạc lời Trương Quốc Khánh/ Thường được hát trong những đêm đốt lửa trại không ngủ trong khuôn viên đại học miền Nam trước 1975.
Ghi chú: Xin nói rõ kẻo hiểu lầm: Tác giả chỉ chú ý đến ý nghĩa đẹp của lời ca, còn về vụ chính trị của nhạc sĩ Trương Quốc Khánh thì không bàn đến. (Ông được cho là phản chiến.)

.

II. CÁI RĂNG

.
1.
Đông về tuyết đổ nhức răng
Nhức ôi là nhức xa xăm một thời
Sâu từ tiềm thức trong tôi
Mùa về mưng mủ… thôi rồi cái răng !
.
Cái răng trắng lắm cái răng
Cái răng ai khễnh môi son ai cười
Cái răng ngày đó em ơi!
Theo tôi suốt cả kiếp đời lưu vong
.
2.
Cái răng nhức nhối Cái Răng
Bao năm rồi đó người không kịp về
Đường Cái Răng ngược Cần Thơ
Ngôi trường đại học Văn Khoa thuở nào
.
Cái Răng nhức nhối làm sao
Ai mà nhổ được nỗi sầu trong tâm?
Biết rằng nhân thế phù trầm
Cái răng ngày đó mãi không phai nhòa!
.
Bao năm tôi nhớ Cần Thơ
Đường Cái Răng… lối tình mơ một thời
Biết làm sao hở khanh ơi?
Chỉ tôi những cách để tôi quên người?!
………………..
* Thị trấn Cái Răng, nằm trên quốc lộ Cần Thơ xuống Cà Mau, nổi tiếng với “chợ nổi Cái Răng”.
Trên đường từ Cần Thơ đến Cái Răng có trường đại học Văn và Luật khoa… thuộc Viện đại học Cần Thơ trước 1975
.

Nguyên Lạc

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Nguyễn Du)

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s