que huong

.

QUÊ HƯƠNG

Ôi lịch sử những dòng đời cay nghiệt,
Những tự hào hoá giải với oan khiên.(Trần Kiêm Đoàn)
*

Dẫn:
Đã cố dặn lòng thôi tôi ơi!
Ra đi là biết biệt li rồi!
Quê hương ngút mắt đoài phương ấy
Vẫn mãi trong tôi ánh nguyệt đầy! (Nguyên Lạc)

*

Vào bài:

Quê hương có gì để nhớ?
Mà sao nước mắt lưng tròng!
Ngóng chi xa mù phương đó?
Để lòng đoài đoạn lưu vong!

*

1.
Quê hương chiếc đò nho nhỏ
Qua sông kham khổ từng ngày
Thân me vai gầy gánh khổ
Thương con chịu nỗi đắng cay
Quê hương còn đầy thương nhớ
Ngoại nhai tóm tém trầu cay
– Mẹ mày. Thằng cháu mất dạy
Rong chơi lêu lỏng suốt ngày
.
Quê hương làm sao không nhớ?
Cầu tre lắt lẻo sớm mai
Đường vui trống trường réo gọi
Cây cao chim hót từng bầy
Chia nhau từng viên đạn nhỏ
“Bịt mắt kiếm tìm”. Ai đây?
Chia nhau nỗi lo thầy gọi
Nhói đau thước khẻ bàn tay
Chia nhau trái me keo ngọt [*]
Chia nhau từng tiếng cười đầy
.
Quê hương làm sao không nhớ?
Dòng sông tuổi trẻ mênh mang
Bần de phóng đùng toé nước
Lặn tìm chân bắt la vang
Rượt con thòi lòi to mắt [*]
Bắt con ba khía đỏ càng
Bãi bùn nghịch con còng gió
Đâu hay chiều đã sắp tàn
Bờ sông chị khàn tiếng gọi
Vết roi cha đánh tím bầm
.
2.
Quê hương đỏ màu huyết phượng
Hè sang ve sầu khúc thương
Tạ từ lời ca ly biệt
Buồn trao lưu bút lưng tròng
Biết rồi mùa sau gặp lại?
Hay là mãi mãi sẽ không?
Quê hương ngôi trường trung học
Ngây thơ tuổi mộng xuân hồng
.
Quê hương buồn vui gác trọ
Thả hồn giọng Khánh Ly khàn
Chia nhau chút đầu thuốc vụn
Khói bay… tình khúc Trịnh Công Sơn
Quê hương khung trời đại học
Phạm Duy “môi ngọt chanh đường
“… Trăm năm về ngang trường Luật
Ngọt ngào tiếng hát Lệ Thu
.
Quê hương một thời quân ngũ
Xa về đầu ngỏ em chờ
Trúc Phương “24 giờ phép”
Tình… “bỏ trời đất bơ vơ”

3.
Bao năm đời này vẫn nhớ
Cuộc nao thay đổi phận người
Tang thương biệt li mong đợi!
Khổ đau thay thế nụ cười!
.

Bàn tay làm nên tất cả
Sức người sỏi đá thành cơm” (1)
Trăm năm lời này vẫn nhớ!
Bao năm thắt cổ căm hờn!

.

Khô cằn ”thằng Trời Đảng thế” (2)
Rồi làm mưa gió được không?
”Trăm năm trồng con người mới” (3)
Mười năm đủ dối vạn lòng!

.
Bao năm chém tre đẵn gỗ
Bạn bè chết không nấm mồ
Mẹ già vượt đồi núi khổ
Thăm con lệ cạn mắt khô!
.
– Con ơi! Vợ con Kiều đó
Bán thân lo giúp cho chồng
Chữ Trinh thôi đành phụ bạc
Đoạn trường con biết hay không?
.
4.
Bao năm đời này vẫn nhớ
Đêm thâu xuôi mái theo dòng
Người đi không lời từ biệt
Buồn ơi trăng biếc dòng sông!
.
Quê hương tôi ơi… thôi nhé!
Biệt li! Lệ ứa lưng tròng
Rặng cây quê hương mờ bóng
Hết rồi còn gì mà mong!
.
5.
Quê hương hoài mong thương nhớ
Bao năm lưu lạc xứ người
Chiều nay nhớ dòng sông ấy
Lục bình hoa tím hoài trôi
.
Quê hương ta ơi! … Đừng nhớ
Muộn phiền cay đắng mà thôi!
Cố quên sao lòng vẫn nhớ!
Quê hương nhớ lắm người ơi!
.
Biếc xanh thăm thẳm phương đoài
Mây ơi chuyên chở giùm tôi
Nỗi lòng của người lữ thứ
Về nơi xa đó tình hoài!
.
Quê hương một thời thương nhớ
Vời kia mây trắng trập trùng
Xứ đoài chỉ trong tâm tưởng
Cố nhân còn nhớ tôi không?
.
Nguyên Lạc
………………
Chú thích
[*] Để các bạn sống ở thành phố hiểu rõ, tôi xin chú thích vài điều trong bài thơ
1. Me nước hay còn gọi me keo, găng tây, keo tây (danh pháp khoa học: Pithecellobium dulce) là một loài thực vật có hoa trong họ Đậu (Fabaceae). Thân cao khoảng vài mét, trái xoắn vòng khi chín ăn ngọt và hơi chát.
2. Con Còng gió (Ocypode ceratophthalma) là một loài còng trong họ Ocypodidae. Gọi còng gió, vì đây là loại còng chạy rất nhanh, tưởng có thể bằng cả tốc độ của gió. Mặc dù có bộ dạng nhỏ thó, nhưng đôi càng của còng gió đực (một lớn, một nhỏ) lại là vũ khí hết sức đáng sợ, càng nó rất khỏe, mép càng sắc như dao, kẹp có thể đứt thịt. Ở quê tôi, Đại Ngãi, Hậu Giang nơi các sông rạch, còng gió lớn cỡ ngón tay màu xanh blue rất đẹp.
3. Cá thòi lòi ( Periophthalmodon schlosseri), là một loài cá thuộc họ Cá bống trắng (Gobiidae), Cá thòi lòi phổ biến nhất dọc các bãi lầy ở cửa sông, không ngập quá 2 m nước Loài cá này sinh sống trong hang hốc vét ở bãi lầy. Khi thủy triều xuống thì cá chui ra, nhất là những ngày nắng ráo. Cá có mắt lớn lòi ra ngoài.
Cá có khả năng di chuyển trên mặt bùn khá nhanh, gần như chạy nhảy. Với hệ thống hô hấp bằng phổi cá thòi lòi có thể thở trên cạn. Khi dưới nước thì dùng mang.
4. Con ba khía (Sesarma mederi) là một loài cua nhỏ trong họ Sesarmidae. Con ba khía là loài giáp xác có tám chân, hai càng đỏ, toàn thân có lông. Loài này có nhiều ở vùng Nam Bộ của Việt Nam. Ba khía sống tập trung ở vùng nước lợ, nước mặn trải từ Cần Thơ đến Sóc Trăng, Cà Mau, nhiều nhất ở U Minh. Do có ba gạch ở trên lưng nên được đặt tên ba khía. Đặc biệt, loài này sống nhiều nhất ở vùng bãi bùn nước lợ. Do có ba gạch ở trên lưng nên được đặt tên ba khía. Nó là nguyên liệu cho món mắm ba khía trứ danh ở miền Tây nam bộ.

“…” : những lời người CS nói:
Chính xác hơn, những người cộng sản nêu ra khẩu hiệu:
(1) – “Bàn tay ta làm nên tất cả,
Với sức người sỏi đá cũng thành cơm”
(Dân miền nam đọc giễu thành:…”với sức người sỏi đá cũng…còn nguyên!”
(2) – “Nghiêng đồng, đổ nước ra sông,
Vắt đất ra nước, thay trời làm mưa”
(hình như khẩu hiệu này của Nguyễn Chí Thanh đưa ra, về sau đồng chí đã bước “lên thiên đường CS” “nhờ” bom đạn “tư bản giãy chết” Mỹ)
(3) – Câu nầy Việt cộng kêu là của cụ Hồ, nhưng đúng ra là ông Hồ “mượn” từ sách Tàu:
“Thập niên chi kể, mạc như thụ mộc
Bách niên chi kế, mạc như thụ nhân”
(Kế mười năm, sao bằng trồng cây/ Kế trăm năm, sao bằng trồng người)
.
@ Vài lời thêm
Trong tác phẩm “Lòng yêu nước” của nhà văn Nga Ilia Erenbua có viết: “Lòng yêu nước ban đầu là lòng yêu những vật tầm thường nhất: yêu cái cây trồng ở trước nhà, yêu cái phố nhỏ đổ ra bờ sông, yêu vị thơm chua chát của trái lê mùa thu hay mùa có thảo nguyên có hơi rượu mạnh(…). Dòng suối đổ vào sông, sông đổ vào dải trường giang Vôn ga, con sông Vôn ga đi ra bể. Lòng yêu nhà, yêu hàng xóm, yêu miền quê trở nên lòng yêu Tổ quốc”.

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Nguyễn Du)