Turtle Animal Cartoon - Free image on Pixabay

.

Cẩn báo:

– Chuyện hạn chế các Bà và cấm trẻ dưới 18 tuổi!

Vào bài:

Thương thay cho phận con rùa
Ở đình đội hạc, ở chùa đội bia
Ở trong bàn tiệc lia chia
Rùa ta phải chịu hết khìa… lại xé phay
.

BÓI MU (MAI) RÙA

Ở phương Đông, rùa là một trong tứ quí ( Long, lân, quy, phượng). Rùa đuợc quí vì sống rất lâu (tượng trưng cho trường thọ) và được dùng trong bói Dịch:
Người đời Thương (Trung Quốc) biết lối bói bằng mu (mai) rùa, gọi là bốc
– Bói bốc (卜): Người ta dùng mủi nhọn đâm vào những chỗ lõm của mu, yếm rùa, rồi hơ trên lửa; những chỗ lõm đó nứt ra, tùy vết nứt có hình ra sao mà đoán quẻ tốt hay xấu.

– Cuối đời Ân hay qua đời Chu người ta mới tìm được cách bói bằng cỏ thi: Cỏ thi (tiếng khoa học gọi là Achillea sbirica), một thứ cây nhỏ cao khỏang một thước như cây cúc, có hoa trắng hoặc hồng nhạt. Cách bói đó gọi là phệ (筮), giản dị hơn cách bói bằng mu/yếm rùa.
– Sau này người ta còn bói bằng cách gieo 3 đồng tiền…
.

BỘ PHẬN RÙA QUÝ NHẤT

Phần nào của rùa quí nhất tùy thuộc các ông hay các bà.
Chuyện rằng:
Có hai ông trên bàn nhậu đang vấn đáp nhau:
Ông X:
– Con rùa không có một bộ phận nào của nó mà không được việc ông ạ. Cái mu và cái yếm của nó đem phơi dùng để bói và làm thuốc chữa cam phổi, cam gan, cam thận, cam tim của trẻ con; mật nó phơi khô trị chứng đau răng hay lắm, còn thịt nó thì không thể nào nói xuể…
Ông Y:
– Vậy tui mạn phép hỏi ông: cái bộ phận nào các ông chú trọng nhất?
– Cái mu!
– Tại sao?
– Thì ông biết đấy, mu/ mai rùa dùng trong việc bói Dịch – bói Bốc.
Bói quẻ Dịch để biết tương lai đời mình mà không quan trọng bật nhất sao?
– Hay, thậm phải!
Ông X:
– Bây giờ tui hỏi ngược lại ông nha: Cái bộ phận nào các bà quí nhất, vô cùng quí!
Ông X:
– Đầu rùa!
– Sao? Nó cứng và dai nhách làm sao ăn được mà quí?
– Vậy chớ ông không thấy Từ điển Hán Việt ghi sao: đầu rùa là Quy đầu.
. Quy đầu 龜頭: Ðầu ngọc hành (Từ điển Thiều Chửu )
. Quy đầu: Người làm mai mối (Từ điển Nguyễn Quốc Hùng)
Vậy “đầu rùa” đối với các bà không quí sao?
– Thậm phải! thậm phải! Xin bái phục đại sư phụ!

.

CHUYỆN VỀ “ĐẦU RÙA” TRONG SỬ TRUNG QUỐC

Truyện rằng:
Thời Chiến quốc bên Tàu, Tương hậu (mẹ Tần Thủy Hoàng) tên là Triệu Cơ, trước vốn hầu thiếp của Lã Bất Vi (do đó có lời đồn Lã Bất Vi là cha của Tần Thủy Hoàng) Bà nhớ tình cũ, thường triệu Lã Bất Vi vào cùng bà “tâm sự”. Sợ bị “không đầu đội mão” khi vua Tần biết, nên Lã Bất Vi tìm người thế mạng.
Lúc bấy giờ có tên Lao Ái “đầu rùa” quá khổ có tiếng. Những dâm phụ trong xóm cho là vật quý, tranh nhau để được gần Ái. Một hôm hắn phạm tội dâm, quan sắp bắt trị tội. Bất Vi nghe được can thiệp xin tha, để làm người giúp việc trong phủ.
Nước Tần có tục, khi làm mùa ruộng xong, trong nước mở cuộc vui chơi ba ngày để bõ công khó nhọc. Ai muốn bày trò chơi gì tự do. Kẻ nào có tài hay cái khéo gì cứ phô bày. Lã Bất Vi lấy thứ gỗ vông bảo người làm bánh xe, sai Lao Ái xỏ “đầu rùa” của hắn vào giữa bánh xe biểu diễn. Bánh xe quay tít mà “đầu rùa” vẫn không hề hấn gì. Người trong chợ cười ầm lên, đoạn lắc đầu le lưỡi cho là khó có kẻ kỳ phùng địch thủ.
Lã Bất Vi nghĩ kế sai người phát giác (giả) cái tội dâm trước kia của Lao Ái, bắt phải đem thiến, đoạn đem vàng đút lót cho viên quan hành hình, lấy dương vật của con lừa, bôi vào một thứ máu, giả là thiến thật. Tên hành hình cố ý đem dương vật con lừa, giơ lên cho người chung quanh xem. Ai ai cũng tưởng Lao Ai bị thiến thật.
Lao Ái bấy giờ được xung làm hoạn quan. Bất Vi đem dâng cho thái hậu để hầu trong cung. Đêm đến, Lao Ái hầu ngủ. Thái hậu lấy làm thích quá, ngày đêm không muốn rời ra.
Chẳng được bao lâu, thái hậu có mang. Sợ khi sinh nở, không thể giấu được nên dối có bịnh; lại sai Lao Ái đem tiền đút lót cho thầy bói, bảo dối là trong cung có ma nên tránh ra ngoài 200 dặm ở phương tây. Vua Tần Thủy đồng ý.
Thái hậu dời ra Ung Thành, ở vào một tòa cung điện cũ gọi là Đại Trịnh cung. Bấy giờ thì thái hậu cùng Lao Ái mặc sức tự do thỏa thích. Trong hai năm, sinh luôn hai trai.
Thái hậu lại tâu với vua Tần là Lao Ái có công thay vua hầu hạ, xin phong đất cho. Tần Thủy Hoàng vâng mạng, phong cho Lao Ái là Trường Tín hầu, cấp đất Sơn Dương.
Thói đời, những tên tiểu nhân có tài mọn, được thăng tiến thường hống hách, hung hăn lên mặt, ức hiếp dân chúng. Hắn mang “đầu rùa” đi hãm hiếp biết bao cô gái hiền lành, có chút nhan sắc; cướp giựt tài sản dân lành, tiếng than oán thấu tai vua Tần.
Sau khi điều tra và phát giác mọi chuyện, Tần Thủy Hoàng sai quan bắt Lao Ái. Vua Tần tự đến cung Đại Trịnh lục tìm, bắt được hai đứa con của Lao Ái và Triệu Cơ (em khác cha với vua Tần), sai kẻ tả hữu bỏ vào cái túi vải đem quật chết. Thái hậu đau xót ngấm ngầm, không dám ra cứu, chỉ đóng cửa khóc lóc mà thôi. Còn Lao Ái, vua Tần truyền dùng xe xé xác ở ngoài cửa Đông, và tru di cả ba họ.
.

MỒI RÙA

Quy cứ hẹn rồi quy đến nhé
Anh sẵn sàng một chão muối rang
Thuốc trên tay… anh đợi muối cho vàng
Anh cậy nắp…ôi Quy sao thơm thế!

Quy/Rùa là mồi”chiến đấu” của phe ta nên tui phải “loạn bàn” rất kỹ!
Về mồi rùa, tui xin phép “túm” cụ ông Vũ Bằng thủ thỉ cùng các vị:
[ … Con rùa cũng như con trâu, ông ạ, không có một bộ phận nào của nó mà không được việc. Cái mu và cái yếm của nó đem phơi dùng để bói và làm thuốc chữa cam phổi, cam gan, cam thận, cam tim của trẻ con; mật nó phơi khô trị chứng đau răng hay lắm, còn thịt nó thì không thể nào nói xuể… người ta bảo ăn được trăm ngày thì vợ chồng yếu sẽ mạnh, có ông già sáu mươi tám tuổi lấy vợ hai mươi chín tuổi mà bốn năm sanh liền hai đứa con trai đấy!
Cho vào nồi, trong nồi có sẵn muối hột; rang muối, khi nào muối nóng thì bỏ rùa vàoThấy muối nổ cũng đừng bắc ra vội; phải đợi cho muối vàng và tan thành bột, hãy bắc nồi ra. Lúc đó, rùa mới thực chết và thịt nó lúc ấy mới thực săn. Em cậy nắp ra, bỏ ruột, có trứng thì lấy trứng; đoạn, lấy dao lách thịt, xé phay, cuốn bánh tráng, gia đậu phộng, rau răm và hẹ, như thế này. Anh phải chấm đẫm nước mắm ớt có pha giấm và đường, ăn với đồ chua mới ngon, anh à.
Ông nào cho ăn như thế là thanh cảnh quá, muốn đậm đà hơn một chút, nên dùng món rùa xào: thịt rùa rang lên rồi chặt ra từng miếng bằng con cờ, cho vào chảo xào với củ hành, gia thêm thứ rau gì tùy ý, xúc ra đĩa, ăn luôn với một hai tớp rượu đưa cay, ta cảm như ăn ba ba hồng síu của Tầu. Nếu cho vào nồi gia nước, đun lên và bỏ thêm mấy miếng su su, cà rốt, tống cú và vài cái chân gà ác hầm lên, ta sẽ cảm thấy cái vị ba ba cáy dùng.
Nhưng ăn thực cho thích khẩu những người sành thường dùng món rùa hấp cách thủy: thịt rùa chặt ra từng miếng nhỏ, cho đúng phân lạng sa sâm, ý dĩ, đại quy và bạch thược, đợi cho thịt rùa thật chín và mềm, đem ra ăn, sướng ông thần khẩu không chịu được.
Hấp cách thủy như thế hơi lâu.
Trong khi chờ đợi, những ông bợm nhậu có thể lấy mấy cái chân rùa ra nướng lên nhấm nháp. Chân rùa nhiều gân; ta cạp chân gà thế nào thì gân chân rùa cũng từa tựa như thế; nhưng có nhiều người bảo gậm chân rùa “không có sướng” bằng lấy những cái vẩy trên mai nó nướng cháy lên mà nhắm rượu – chết chửa, giòn cứ tanh tách mà bùi quá thể là bùi!
Rùa quạ, mu đen như quạ, ăn không tốt, rùa vàng mai nó hung hung vàng ăn vào phát tài
Tôi nhón tay cầm một cái trứng lên coi. Luộc rồi, trứng rùa có sắc trắng, tròn và nổi lên những tia máu đỏ. Nó lùng bùng nhưng dai, cắn vỡ thì có nước và một cái màng mầu vàng sẫm. Cái trứng đó vừa mút vào thì đã trôi đến cổ rồi, nhưng đừng có nuốt vội vàng, hỡi người bạn háu ăn! Thử cắn nhỏ nhẹ những cái trứng đó ra, anh sẽ thấy nó rắn hơn tròng đỏ trứng gà, mà quánh như sáp, vừa nhai vừa ngẫm nghĩ thì có ý bùi hơn và cũng thanh hơn. Này, ăn thêm một hai cái nữa, tuyệt trần, phải không anh?
Ông nào cho ăn như thế là thanh cảnh quá, muốn đậm đà hơn một chút, nên dùng món rùa xào: thịt rùa rang lên rồi chặt ra từng miếng bằng con cờ, cho vào chảo xào với củ hành, gia thêm thứ rau gì tùy ý, xúc ra đĩa, ăn luôn với một hai tớp rượu đưa cay, ta cảm như ăn ba ba hồng síu của Tầu. Nếu cho vào nồi gia nước, đun lên và bỏ thêm mấy miếng su su, cà rốt, tống cú và vài cái chân gà ác hầm lên, ta sẽ cảm thấy cái vị ba ba cáy dùng.
Nhưng ăn thực cho thích khẩu những người sành thường dùng món rùa hấp cách thủy: thịt rùa chặt ra từng miếng nhỏ, cho đúng phân lạng sa sâm, ý dĩ, đại quy và bạch thược, đợi cho thịt rùa thật chín và mềm, đem ra ăn, sướng ông thần khẩu không chịu được… ] – (Món lạ miền nam- Vũ Bằng)

Phê chưa các bạn, mồi rùa?
.
Nguyên Lạc

Đăng bởi nguyenlacthovan

Sinh tiền bất tận tôn trung tửu Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi (Nguyễn Du)